Mua chịu vé số ế trúng luôn 10 tờ
Posted by Nguyễn Thị Nhâm on 28th Tháng Ba 2016
| 557 views

Khác với những người bỗng nhiên thành tỷ phú từ so xo thường tiêu xài hoang phí hay đổ hết tiền vào cờ bạc, ăn chơi trác táng mà PV từng gặp, sau hơn 2 năm trúng xo so kien giang, trong tay có tới hơn 6 tỷ đồng nhưng anh Đỗ Ngọc Tuấn vẫn là “Bôn ba gác” bình dị không khác gì so với lúc chưa thành đại gia. Vẫn tấm áo sờn vai đã ngả màu mưa nắng, chiếc mũ tai bèo nhàu nhĩ cùng với chiếc xe ba gác từ thủa hàn vi, hàng ngày chăm chỉ chở hàng khi có ai gọi tới.

Khốn khó không ngại khổ, giàu sang không ngại cực, anh Bôn cho biết sau khi trúng số kqxs vẫn ngày ngày chạy xe ba gác chở hàng thuê ngoài đầu chợ. “Quen rồi, nghỉ sao được, nhớ mọi người sớm tối cùng nhau, những bạn hàng thân thiết chịu không có nổi. Nhiều khi anh em, bạn bè cứ trọc ghẹo: “Sao không nghỉ ở nhà đi, tỷ phú mà còn đi giành bạc lẻ làm gì!”. Thế nhưng, tôi nghĩ nghề của mình sao mà bỏ được. Mà ở nhà không làm gì cũng buồn bực chân tay”, anh Bôn bộc bạch.

trung-lien-4-giai-doc-dac-nho-mua-chiu-ve-so-e

Trải lòng về quãng thời gian cơ cực trước khi trúng số, anh Bôn chân thật nói: “Từ nhỏ gia đình đã nghèo khó, khi lấy vợ lại càng trăm bề lo tính, cuộc sống lúc nào cũng căng thẳng vì những món nợ nần. Số tiền ít ỏi tôi chạy xe thuê và đồng lương công nhân bèo bọt của vợ chỉ vừa đủ giúp vợ chồng không đến nỗi đói khát và chăm lo cho cậu con trai của mình”.

Anh kể, vốn đã nghèo lại gặp phải cái eo, tai họa ập đến trong một lần mình chở sắt cho một cửa hàng vật liệu xây dựng. Do sơ ý, miếng tôn sắc như dao đã cắt gần như đứt lìa cánh tay trái khiến anh phải nằm viện mấy tháng trời. Nếu không nhờ sự cưu mang, giúp đỡ tận tình của người chị ruột thì có lẽ cánh tay anh đã phải cắt bỏ. “Tiền viện phí, thuốc men gần 50 triệu đồng đều một tay chị tôi lo. Khi tay lành, hai vợ chồng phải lo cơm từng bữa, nhiều khi còn phải nhịn đói phần cơm cho con”.

Tưởng như sau tai nạn kinh hoàng ấy, anh không thể gượng dậy nổi, thế nhưng người xưa có câu “ở hiền thì gặp lành”, khi ông trời thương cho anh phước lộc đổi đời. Có tiền, anh không thể quên thuở hàn vì những người đã hết lòng cưu mang mình lúc cùng cực nhất, nên trích một số tiền giúp cho người thân trang trải cuộc sống, sửa sang mái nhà. Riêng hàng xóm cũng được thơm lây, nhất là những người già neo đơn đều được anh tận tình giúp đỡ bằng vật chất. Vì theo anh, lộc trời thì không nên hưởng một mình mà cần cho mọi người ít nhiều cùng chung. Số tiền còn lại, anh cũng không dám tiêu pha hoang phí, đem gửi ngân hàng, mỗi tháng chỉ rút phần lãi lo cho gia đình.

Không giấu nổi tâm trạng của mình, người vợ gắn bó với anh từ thủa hàn vi thổ lộ: “Cùng nhau trải qua bao nhiêu khó khăn vất vả, nhiều khi tưởng không thể gượng dậy nổi nhưng hai vợ chồng thường động viên nhau cùng cố gắng. Ngày anh chạy về nói trúng số, mình còn không dám tin, nhưng khi thấy ảnh mang tiền về, hai vợ chồng mừng mừng tủi tủi ôm nhau khóc. Khóc vì những cơ cực những ngày qua, vì mình sắp được mở mặt với mọi người, vì tương lai của cả gia đình”. Nhưng với chị vui nhất không phải là cầm trong tay số tiền quá lớn, mà vui nhất là chồng mình không như người khác mang của thiên trả địa.

Khi nghe câu chuyện của anh Bôn, có một chi tiết cũng khiến người không khỏi nhạc nhiên vì anh mua vé số chỉ qua một giao kèo miệng từ chị Phạm Thị Lành (32 tuổi, quê ở xã Long Khánh A, H. Hồng Ngự, T.Đồng Tháp). Thế nhưng, khi đứng trước một khối tài sản quá lớn, người đàn bà bán vé số vẫn không nổi lòng tham mà trả toàn bộ số vé trúng thưởng cho anh. Câu chuyện tưởng như cổ tích ấy lại được anh cùng chị “Lành vé số” thật thà viết nên bằng cả niềm tin của những người nghèo khó với nhau.